Đêm đã về khuya, không gian trong căn phòng trọ chật hẹp của Nam đặc quánh mùi ẩm mốc và sự im lặng đến ngột ngạt. Chiếc quạt cũ kỹ quay ù ù như một lời than thở. Trên chiếc giường đơn, ánh sáng xanh lờ mờ từ màn hình điện thoại rọi thẳng vào khuôn mặt gầy gò, hằn lên những lo toan chưa được hóa giải. Nam đang lướt. Lướt qua những dòng quảng cáo, những lời mời gọi đường mật, và rồi dừng lại ở một cái tên quen thuộc, một lời hứa hẹn đã gieo vào lòng anh biết bao ảo vọng: “net 88 tức thì rút về ví momo”.
Ngón tay anh lướt nhẹ, vuốt ve biểu tượng màu xanh đỏ quen thuộc. Nó không chỉ là một ứng dụng, nó là cánh cửa dẫn tới một thế giới khác – nơi những con số nhảy múa, nơi vận may được định đoạt chỉ trong tích tắc, và hơn hết, nơi người ta có thể thoát khỏi gánh nặng cơm áo gạo tiền chỉ bằng một cú chạm. “ngay lập tức rút về ví momo” – cụm từ đó như một câu thần chú, thì thầm bên tai Nam mỗi khi anh đối mặt với hóa đơn điện nước chưa thanh toán, với ánh mắt chờ đợi của mẹ ở quê, hay đơn giản là khi nhìn vào túi tiền trống rỗng của mình.
Ngày trước, Nam vốn không tin vào những trò đỏ đen. Anh là một thanh niên tỉnh lẻ lên thành phố, mang theo hoài bão về một công việc ổn định, một tương lai sáng sủa. Nhưng đời không như là mơ. Công việc làm thêm bấp bênh, đồng lương ít ỏi chẳng đủ trang trải. Rồi một lần, bạn bè rủ rê, chỉ dẫn anh đến với “net 88”. Họ khoe những khoản thắng nhỏ, những tấm ảnh chụp màn hình MoMo với số dư đột biến. Ban đầu, Nam chỉ xem, tò mò. Nhưng rồi, cái khao khát được đổi đời, cái áp lực tài chính đè nặng đã khiến anh chùn bước.
Lần đầu tiên đặt cược, Nam chỉ thử với số tiền nhỏ nhất. Tim anh đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Màn hình điện thoại chớp nháy, những con số chạy vun vút. Và rồi, một âm thanh quen thuộc vang lên – tiếng “ting” của MoMo báo hiệu tiền về. Tuy chỉ là một khoản nhỏ, nhưng nó như một liều thuốc kích thích mạnh mẽ. Cảm giác hưng phấn lan tỏa khắp cơ thể. Anh đã thắng! Tiền về thật! Đúng như lời hứa: “tức thì rút về ví momo”. Cái sự “tức thì” ấy, nó ma mị đến lạ.
Từ đó, mỗi đêm, Nam lại dán mắt vào màn hình. Từ vài chục ngàn, anh dần tăng lên vài trăm ngàn. Có những lúc, anh thắng lớn, số tiền nhảy vọt trong ví MoMo khiến anh thở phào nhẹ nhõm. Tưởng chừng như cánh cửa thoát nghèo đã rộng mở. Anh bắt đầu mơ mộng về việc trả hết nợ, mua quà cho mẹ, hay thậm chí là mở một quán cà phê nhỏ. Ánh sáng từ màn hình điện thoại không còn là ánh sáng lờ mờ nữa, mà là thứ ánh sáng rực rỡ của hy vọng, của một tương lai được vẽ nên bằng những con số ảo diệu.
Nhưng cuộc đời không phải là một ván cược luôn thắng. Quy luật nghiệt ngã của may rủi dần hiện rõ. Những khoản thua bắt đầu nhiều hơn. Số tiền trong ví MoMo cứ vơi đi nhanh chóng hơn cả khi nó đầy lên. Nam trở nên cáu kỉnh, mất ngủ. Anh không còn tập trung vào công việc ban ngày. Tâm trí anh luôn ám ảnh bởi những ván bài chưa đặt, những con số chưa xuất hiện. “Phải gỡ lại!” – tiếng nói đó vang vọng trong đầu anh mỗi khi anh thua. Anh vay mượn bạn bè, thậm chí cắm chiếc laptop cũ – thứ tài sản giá trị nhất của mình – chỉ để có tiền tiếp tục lao vào vòng xoáy “net 88”.
Có một đêm, sau khi thua liên tiếp nhiều ván, Nam ngồi chết lặng. Số dư trong MoMo của anh đã về con số 0 tròn trĩnh, thậm chí còn âm nếu tính cả số nợ. Màn hình điện thoại vẫn sáng, nhưng giờ đây, nó chỉ còn là một cái hộp chứa đựng sự trống rỗng và tuyệt vọng. Cụm từ “tức thì rút về ví momo” giờ đây nghe sao mà châm biếm. Tiền thì chẳng còn, làm gì có tiền mà “rút về” nữa? Cái “tức thì” ấy, sao mà nhanh đến thế khi nó cuốn phăng đi tất cả những gì anh có?
Nam gục mặt vào hai bàn tay, cảm nhận sự lạnh lẽo lan tỏa từ đầu ngón tay đến tận sâu thẳm tâm hồn. Tiếng quạt vẫn ù ù, nhưng giờ đây nó nghe như tiếng khóc thầm của chính anh. Ngoài kia, đường phố đã chìm vào giấc ngủ, chỉ còn ánh đèn vàng vọt từ cột điện hắt vào ô cửa sổ nhỏ. Anh nhớ lại những lời mẹ dặn dò, những giấc mơ giản dị về một cuộc sống bình yên, không bon chen. Tất cả giờ đây như những mảnh vỡ vụn vỡ trong tâm trí anh.
Cái cảm giác “tức thì rút về ví momo” – cảm giác chiến thắng vỡ òa, cảm giác tiền về tài khoản chỉ sau vài giây – nó đã từng là thứ ánh sáng rực rỡ nhất trong cuộc đời anh. Nhưng giờ đây, nó chỉ còn là một ảo ảnh xa vời, một lời nguyền nghiệt ngã đã đẩy anh vào vực sâu. Anh nhận ra rằng, đằng sau sự tiện lợi và tốc độ “tức thì” ấy là cả một vực thẳm đầy rẫy rủi ro, nơi mà may rủi chỉ là tấm màn che đậy cho những mất mát không thể lường trước.
Nam nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, nơi ứng dụng “net 88” vẫn hiện diện như một vết sẹo. Anh không xóa nó, cũng không mở lại. Chỉ đơn giản là nhìn. Nhìn vào cái biểu tượng ấy, anh thấy không chỉ là một trò chơi, mà là một phần ký ức hỗn độn, nơi hy vọng và tuyệt vọng đan xen. Tiếng MoMo thông báo tiền về ngày nào giờ đây chỉ còn là một tiếng vọng xa xăm, mất đi mọi sự quyến rũ. Căn phòng trọ vẫn chật hẹp, cuộc sống vẫn còn đó những gánh lo. Nhưng trong đôi mắt Nam, có điều gì đó đã thay đổi, một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, như thể anh vừa đi qua một cơn bão lớn, và giờ đây, chỉ còn lại sự trống rỗng.