Cú Chớp Nhoáng Qua Màn Hình
Đêm. Thành phố chìm trong một thứ ánh sáng vàng nhạt, hắt ra từ những ô cửa sổ còn thức và những ngọn đèn đường cô độc. Trong căn phòng trọ nhỏ, Tùng ngồi co ro trước màn hình điện thoại, ánh sáng xanh hắt lên khuôn mặt gầy guộc, in rõ những vệt mỏi mệt. Tiếng xe máy vẳng xa, tiếng rao hàng cuối cùng của đêm cũng vừa tắt lịm. Chỉ còn Tùng và cái thế giới ảo, nơi anh đang đặt cược vào một giấc mơ đổi đời chóng vánh.
“Net 88.” Cái tên ấy đã ám ảnh Tùng từ bao giờ không rõ, từ một quảng cáo bật lên giữa lúc lướt tin tức, hay từ những lời rỉ tai của đám bạn cà phê. Họ nói về những “cú chớp nhoáng” làm thay đổi số phận, những khoản tiền đổ về tài khoản MoMo nhanh như một cái chớp mắt. Nghe thật phi lý, nhưng trong cái xã hội cơm áo gạo tiền đầy áp lực này, ai mà chẳng muốn một lần chạm vào vận may, ai mà chẳng khao khát một lối thoát tức thì?
Buổi đầu, Tùng chỉ thử cho vui. Một trăm ngàn đồng, chuyển khoản qua MoMo dễ như ăn kẹo. Chỉ vài thao tác chạm, mật khẩu, và “ting!” – tiếng MoMo báo tiền đi đã vang lên, kéo theo một cảm giác vừa hồi hộp vừa kích thích lạ thường. Cái giao diện của Net 88 hiện ra, xanh đỏ rực rỡ, những con số nhảy múa điên cuồng, như một vũ điệu của hy vọng và rủi ro. Anh đặt một con số nhỏ, rồi một con số nữa. Và rồi, một chiến thắng bất ngờ ập đến. Tiền cộng thẳng vào tài khoản game, rồi rút về MoMo cũng chỉ trong tích tắc. “Bạn nhận được 500. 000 VND từ Net 88.” Tin nhắn ấy như một luồng điện chạy dọc sống lưng Tùng, mang theo vị ngọt của chiến thắng, vị mặn của mồ hôi và cả vị đắng của những hoài nghi ban đầu bị dẹp bỏ.
Hóa ra, “chớp nhoáng” không chỉ là quảng cáo. Nó là sự thật. Cái tốc độ của MoMo đã biến Net 88 thành một cổng vào mê hoặc, một cánh cửa hứa hẹn mở ra một chân trời mới. Nhanh chóng, tiện lợi, không cần qua bất kỳ trung gian rườm rà nào. Nó xóa nhòa ranh giới giữa việc đặt cược và tiêu dùng thông thường, khiến cho mỗi lần nạp tiền, mỗi lần rút tiền đều trở nên bình thường hóa, gần gũi đến mức đáng sợ. Từng ngày trôi qua, Tùng chìm sâu hơn vào cái vòng xoáy đỏ đen ấy. Những đêm thức trắng, đôi mắt thâm quầng. Những tiếng “ting” của MoMo không còn là niềm vui thuần túy nữa. Nó là tín hiệu của sự mất mát, của những khoản tiền đang dần đội nón ra đi, hay của những khoản nợ bắt đầu chồng chất. Có những lúc, anh thắng lớn, cảm giác như đang đứng trên đỉnh thế giới. Cả người nóng bừng, trái tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Anh nghĩ mình đã nắm được quy luật, đã giải mã được bí ẩn của những con số may rủi. Anh rút tiền về MoMo, nhìn số dư nhảy vọt, lòng tràn ngập tự mãn. Nhưng niềm vui ấy chỉ tồn tại “chớp nhoáng,” đúng như cái tên mà anh đã từng nghe.Ngay sau đó, một tiếng “ting” khác lại vang lên. Tiền đi. Rồi lại đi. Cứ thế, những khoản tiền lớn hơn, những hy vọng lớn hơn, và những thất vọng cũng lớn hơn theo cấp số nhân. MoMo trở thành một con dao hai lưỡi. Một mặt, nó là công cụ đưa Tùng đến với những khoảnh khắc thăng hoa ảo tưởng. Mặt khác, nó cũng là cầu nối lạnh lùng dẫn anh xuống vực sâu. Tiền từ tài khoản ngân hàng, tiền từ thẻ tín dụng, tiền từ bạn bè, tất cả đều đổ về một mối, rồi từ đó lại đổ vào Net 88, qua cổng MoMo quen thuộc. Sự dễ dàng của giao dịch đã gỡ bỏ mọi rào cản, mọi sự cân nhắc.
Anh bắt đầu mơ về những con số. Những dãy số nhảy múa trên màn hình, những dự đoán mơ hồ hiện lên trong giấc ngủ chập chờn. Anh tự hỏi, tại sao mình không dừng lại? Tại sao cứ mãi bám víu vào cái ảo ảnh “chớp nhoáng” ấy? Có lẽ là vì cái cảm giác được sống, được hy vọng, dù chỉ là thoáng qua, còn mãnh liệt hơn cả nỗi sợ hãi mất mát. Hoặc có lẽ, anh đã quá mệt mỏi với cuộc sống hiện thực, với công việc văn phòng lặp đi lặp lại, với những lo toan chưa bao giờ dứt. Net 88 qua MoMo là một lối thoát, dù biết là độc hại, nhưng lại quá đỗi hấp dẫn.
Ngoài cửa sổ, màn đêm vẫn đặc quánh. Tùng đưa mắt nhìn số dư MoMo của mình, một con số nhỏ bé, gần như trống rỗng. Mấy tiếng trước, nó còn gấp mười lần thế này. Anh thở dài, một hơi thở nặng trĩu. Lòng bàn tay lướt nhẹ trên màn hình lạnh ngắt, nơi biểu tượng của Net 88 vẫn lấp lánh như một lời mời gọi không lời. Một chút hy vọng cuối cùng le lói. Chỉ một lần nữa thôi, biết đâu. . . một cú “chớp nhoáng” nữa sẽ kéo anh ra khỏi vũng lầy này. Hoặc, đẩy anh đi sâu hơn.
Anh nhắm mắt lại. Tiếng “ting” của MoMo, giờ đây, không còn là âm thanh của tiền bạc hay cơ hội. Nó là tiếng vọng của một cái bẫy, một khúc ca bi ai của những giấc mơ tan vỡ, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của căn phòng trọ.