Tiếng Thở Của Ngày: Giữa Mê Lộ Net 88 Vin
Mùi cà phê phin vương vấn. Ánh sáng đầu ngày len lỏi qua khe cửa sổ cũ kỹ, vẽ lên nền gạch hoa những vệt màu nhạt nhòa của thời gian. Ông Năm khẽ trở mình, tiếng xương khớp kêu răng rắc như khúc nhạc dạo của một ngày mới. Đồng hồ điểm sáu giờ ba mươi. Ngoài kia, phố phường đã bắt đầu cựa quậy, những tiếng còi xe, tiếng rao hàng xa vọng. Một ngày mới bắt đầu, nhưng đối với ông, mỗi ngày đều có một cái tên riêng, một sự chờ đợi âm ỉ, mà ai đó quen gọi là “net 88 vin trong ngày”.
Ông Năm không phải con bạc khát nước, cũng chẳng phải kẻ ham mê tiền tài. Chỉ là, từ khi vợ mất, lũ con cái đứa đi làm ăn xa tận Bình Dương, đứa lấy chồng ở Cần Thơ, căn phòng trọ nhỏ nằm sâu trong con hẻm ngoằn ngoèo này trở thành cả thế giới. Và cái màn hình điện thoại đã cũ, nơi những con số nhảy múa, những lá bài lật mở, như một cánh cửa sổ khác, đưa ông đến một thế giới mà ở đó, vận may vẫn còn mỉm cười. Một thế giới ảo ảnh, nhưng đủ để lấp đầy những khoảng trống vô hình của tuổi già.
Pha xong ly cà phê đen sánh, thứ đặc sản duy nhất ông còn giữ lại được từ thói quen của người vợ quá cố, ông Năm chậm rãi ngồi vào chiếc bàn gỗ ép đã bạc màu. Ngón tay thô ráp, hằn những vết chai sạn của năm tháng làm nghề thợ hồ, run run lướt trên màn hình cảm ứng. Giao diện quen thuộc hiện ra, với những ô màu sặc sỡ, những biểu tượng lấp lánh như mời gọi. Không khí buổi sáng dường như đặc quánh lại, mang theo mùi của hy vọng mong manh và cả sự lo âu thường trực. Hôm nay, “trong ngày”, sẽ là một ngày thế nào? Liệu có phải là một ngày “số đỏ”, hay chỉ là một chuỗi dài những con số “đen” không lối thoát?
Ông đặt cược một khoản nhỏ. Không nhiều, chỉ là phần tiền ăn sáng ông đã dành dụm từ hôm qua, và có lẽ, một phần tiền điện nước dự định để dành cho tuần tới. Cái cảm giác hồi hộp chạy dọc sống lưng, không phải hoàn toàn vì sợ mất, mà là một sự kích thích lạ lùng, một cái gì đó để mong chờ. Giống như ngày xưa, khi ông chờ đợi chuyến xe đò mang thư của vợ từ quê lên, hay chờ đợi tin con đậu đại học.
Những con số quay tròn, những tiếng “bing” “boong” vang lên khô khan. Đôi khi là một chiến thắng nhỏ, đủ để mua thêm gói mì tôm, hoặc một điếu thuốc lá để xoa dịu thần kinh. Ông thở phào nhẹ nhõm, tự nhủ: “À, hôm nay cũng không đến nỗi tệ.” Nhưng rồi, cái cảm giác muốn “gỡ”, muốn “kiếm thêm” lại nhanh chóng chiếm lấy. Một vòng nữa. Rồi một vòng nữa. Cái triết lý “ăn non, ngủ kỹ” đã được ông thuộc nằm lòng từ những câu chuyện phiếm trên quán nước, nhưng mấy khi áp dụng được. Cứ như có một ma lực vô hình níu giữ ông lại, thì thầm bên tai: “Thêm chút nữa thôi, may mắn đang chờ.”
Mấy giờ trôi qua lúc nào không hay. Cái nắng trưa đổ xuống gay gắt, xuyên qua kẽ lá bàng trước nhà, hắt qua cửa sổ. Căn phòng nhỏ nóng hầm hập. Ông Năm vẫn dán mắt vào màn hình. Đôi mắt đã hằn những vết chân chim nay càng thêm mờ đi, những đường gân đỏ nổi rõ trên tròng trắng. Có những lúc ông thấy mình đang lạc lối trong một mê cung số học, nơi mỗi ngã rẽ đều là một quyết định, và mỗi quyết định đều có thể dẫn đến vực sâu hay đỉnh cao của cảm xúc.
Bỗng một tiếng “JACKPOT!” nho nhỏ vang lên từ loa điện thoại, kèm theo những hiệu ứng lấp lánh như pháo hoa trên màn hình. Ông Năm giật mình, hơi ngửa người ra sau. Một khoản tiền, không quá lớn để đổi đời, nhưng đủ để ông có một bữa cơm tươm tất hơn hôm nay, với miếng thịt kho tàu béo ngậy, và một chút “vốn” cho ngày mai. Lồng ngực ông đập mạnh, một niềm vui thoáng qua như làn gió mát giữa trưa hè, xen lẫn với sự mệt mỏi và kiệt sức tinh thần. Giây phút ấy, ông là người chiến thắng, dù chỉ là trên một màn hình ảo, trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.
Ông nhìn ra ngoài cửa sổ, thành phố vẫn ồn ào, hối hả, như chưa hề hay biết về chiến thắng nhỏ bé của ông. Có lẽ, những người ngoài kia không hiểu được cái cảm giác này. Cái cảm giác của một “người trong cuộc”, một “tay chơi” ẩn mình giữa cuộc đời, kiếm tìm những tia sáng le lói từ thế giới số. Net 88 Vin trong ngày, không chỉ là những con số, mà là những lát cắt của hy vọng và thất vọng, được gói gọn trong 24 giờ, trong một nhịp thở hối hả, quay cuồng.
Khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả khoảng trời phía Tây thành phố bằng một màu cam cháy rực rỡ, ông Năm thở dài. Điện thoại đã cạn pin, màn hình tối đen, phản chiếu khuôn mặt hằn những vết lo âu của ông. Ngày hôm nay, có lẽ ông đã thắng một chút, hoặc hòa vốn, hoặc chỉ là thua không đáng kể. Thôi, cũng được. Ít ra, nó đã lấp đầy những khoảng trống vô hình trong ngày của ông, mang lại cho ông một lý do để bám víu, một nhịp điệu cho sự tồn tại đơn độc. Ông đứng dậy, xoa bóp đôi vai mỏi nhừ, nghe tiếng xương cốt kêu rắc rắc như lá khô bị giày vò. Bữa tối hôm nay sẽ có thêm chút thịt, đó là một niềm an ủi nhỏ nhoi. Nhưng cái cảm giác trống rỗng vẫn còn đó, không hẳn vì tiền bạc, mà vì những khoảnh khắc chờ đợi, những giây phút sống cùng những con số đã qua đi. Rồi ngày mai, mặt trời lại mọc, và “net 88 vin trong ngày” lại hiện diện, như một lời hẹn không thành văn, giữa ông và cái thế giới ảo ảnh đầy mê hoặc kia, một vòng lặp không hồi kết.